Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

NÓNG


     Mấy hôm nay thời tiết nóng kinh khủng, ở trong nhà mặc chỉ mỗi cái quần cộc thế mà mồ hôi cứ tuôn ra, nóng không chịu được. Đứa bạn biết gọi, hỏi : " Sao mày không bật máy điều hòa lên cho mát,  cứ than thở nóng hoài vậy?". Đúng cái giọng quan liêu, tưởng ai cũng sung sướng như nó, cứ ngỡ dân ta đã giàu lên nhờ có rừng vàng, biển bạc rồi không bằng . Nhắc lại, nhớ chuyện xưa, chuyện những ngày mới giải phóng, có ông thầy vô lớp dạy nói huyên thuyên rằng sau 20 năm nữa nền kinh tế nước ta đuổi kịp và vượt xa thằng Nhật. Có thằng học trò nghe thầy dạy, sung sướng quá , bật hỏi:" Bằng cách nào tài tình vậy thầy?". Thầy không nói mà bước thẳng lên bục giảng ra điều bí hiểm ghê gớm, lặng lẽ lấy phấn vạch lên bảng hai điểm cách xa nhau rồi cẩu thả nối hai điểm ấy lại một vòng ngoằn ngoèo, khúc khuỷu, thầy lấy thước chỉ chỉ, nhịp nhịp lên nét vẽ ấy, nói: "Thằng Nhật nó đi như thế này, thế này, nó đi vòng vèo như vậy đấy!". Với vẻ mặt nghiêm trang, thỏa mãn, thầy đặt thước kẽ vào hai điểm, rồi thận trọng vạch lên đó bằng phấn màu đỏ một đường thẳng sắc nét, đẹp, thầy bảo: " Việt nam ta sẽ đi tắt, đón đầu như thế này, đi thẳng, không vòng vèo như tụi nó". Từ ngày thầy nói đến nay gần gấp 2 lần cái 20 năm thầy dạy, Nẫu nhớ và hy vọng mãi. Có lẽ thầy học hoặc nghe ai nói ở đâu , rồi nói lại cho cái đám học trò ngơ ngác lúc ấy, phải không thầy?

 
      Nẫu chạy về nhà mẹ, đem cái võng 
đặt dưới bóng râm cây me cao lớn trước sân vườn nhà rồi nằm lên đung đưa kêu cót két. Gió nồm nam thổi hắt qua khô rát, trái khế chín trên cây rụng xuống đất, chị gà mái hốt hoảng bỏ chạy. Chó xù nằm bên cạnh thản nhiên ngóc đầu, le lưỡi thở khò khè,  không biết nó đang nghĩ đến khúc xương hay trời nắng quá làm nước dãi chảy xuống đất ướt đẫm cả một vùng trước mặt.

    Nóng quá!

1 nhận xét: