Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện trường tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện trường tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

LÀM PHÁCH

    
     Có người nói làm phách là do ảnh hưởng từ môi trường Giáo dục mà ra. Có người  cãi lại làm phách đếch thị do bản tính của mỗi con người; để chứng minh điều đó họ dẫn chứng trong một gia đình có nhiều chị em cùng chịu một sự giáo dục như nhau nhưng sao có bà chị này thích làm phách, cô em kia lại khiêm tốn, thật thà.... Có ông miêng A di đà phật nói làm phách là do… tiền kiếp….
Làm phách, cách quan niệm hiện đại của tuổi teen hiện nay là… Chảnh,  tiếng Tây đọc là  Lemon-Question dịch nôm ra là: chanh hỏi chảnh.
      Không biết làm phách do đâu , chứ thằng tui này nghĩ (theo cái nghĩ hay sính dùng từ ngữ thời thượng hiện nay ) đó là do Cơ chế, do Lợi ích nhóm…. Các bạn hãy bình tỉnh để tôi chứng minh! Không nói đâu xa,  cứ mỗi năm gần đây khi  trường tổ chức thi học ký hay giữa kì là bùng phát ra nạn dịch làm phách. Được làm phách ở trường, cũng phải là dạng có máu mặt, quen thân mới được cấp trên be bé đề cử, cân nhắc, chứ như thằng tui này đừng có mà hòng. Dạng làm phách này đúng nghĩa làm ...tàng, cứ tàng tàng đi trễ, đi sau thiên hạ ( vì đến cùng lúc với thầy cô thì  làm sao làm phách  được)…  có vài thầy nói được làm phách… nhưng lặn đâu mất tiêu. …
    Đừng ví von làm phách đồng nghĩa với tính đỏng đảnh với mấy cô thư ký chân dài hiện nay. Trường tui thì khác, trong những ngày tổ chức thi , thư ký nhiều lắm! Chân họ không dài nhưng bụng họ phệ ra.  ….
     Thằng tui này dù không được may mắn làm phách, nhưng mỗi lần thi cử được các sếp cân nhắc làm giám thị 3 lang thang ở dãy hành lang… Một lần , có cô giáo bụng chửa to phè, mệt mỏi, đang nghiêm túc giám sát học trò để tránh TIÊU CỰC,  nhưng cô vẫn  nhìn thằng tui  thều thào :” Thầy sướng, thầy không bị chửa như em, thầy không là giám thị 1, giám thị 2 như em! Thầy sướng! Giám thị 3 có sướng hơn làm phách không thầy?”
 Nghe cô ấy hỏi, nhìn cái bụng to đùng  mệt mỏi của cổ , ngẫm lại cái chức giám thị ba lang thang này làm thằng tui thẹn cả người..
..........................................................
    Tái bútChiện zui ,  mục đích chỉ xây dựng trường  không là gì khác he he he he
Chú thích: Làm phách là công việc cắt phách, đánh mã vào giấy làm bài thi để giám khảo chấm bài. Hãy đọc lại một lần nữa thấy…thấm he he he he
..........................................
 Sao lại là giấc mơ?
SẤM TRƯỜNG.

Quan tâm của thầy chủ nhiểm?

THI ĐUA
Một cổ hai tròng
GIAO LUU, GẶP GỠ ĐẦU NĂM...
Đề văn hay?
Bầu Hiệu trưởng?
 HOT-BOI

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

Chuyện có thể, sao là giấc mơ không thể?

 Sơ đồ trường LVC

    Một buổi sáng đẹp trời, bỗng nhiên tôi bước vào một ngôi trường mới rất hoành tráng,  đẹp vô cùng được xây dựng trên nền đất cũ.
       Đập vào mắt tôi là một dãy phòng học hơn 30 phòng khang trang, bề thế ba tầng quay mặt về hướng Đông, ra biển. Dãy lầu ấy nối dài từ góc bên hướng Nam của khu A2 chạy suốt ra hướng Bắc gối đầu với khu A1 , xuyên qua con đường PLT (cũ)  đụng với sân vân động (cũ).. Con đường PLT (cũ) ranh giới chia biệt lập hai khu  đã biến mất , đã được bịt hai đầu không còn dấu vết. Cổng trường quay mặt theo hướng đông  thuộc đường Trường Chinh bên cạnh ngã ba cắt bỡi hai đường TC và PLT ( Ngả tư cũ đã biến mất thành ngã ba)…
     Bên khu A2 cũ bây giờ trở thành khu trung tâm, toàn bộ tầng trệt dãy phòng học cũ đã biến thành các văn phòng của ban giám hiệu, công đoàn, các tổ chuyên môn …chỉ còn để lại vài phòng trên tầng hai để dự bị lớp học bồi dưỡng.. Sân trường rộng, cũng là sân trường cũ của khu A2 , lát đá bê tông , nhưng mặt sân hướng vào sảnh của dãy lầu mới xây. Các phòng nội trú và nhà vệ sinh cũ đã biến thành con đường, ghế đá công viên mi ni của sân trường,  phủ một màu xanh rất đẹp có hòn non bộ, nước phun mát rượi… Một đoạn con đường PLT là một hội trường to, đẹp, có hai sảnh lớn quay lệch theo hướng đông đông Nam, tây tây Bắc
     Phía bên kia ( khu A1 cũ) những phòng tầng trệt biến thành các phòng thí nghiệm, phòng vi tính, ngoại ngữ và một số phòng dự bị cho việc dạy bồi dưỡng. Đáng chú ý nhất những dãy phòng thí nghiệm cũ,  kể cả phòng thư viện biến thành dãy nội trú cho học sinh ở xa, sửa lại khang trang rất đẹp, còn phòng hội trường cũ đã biến thành thư viện  …sách ơi là sách.
Bạn thắc mắc về sân vân động và bể bơi ư? Tôi thấy dãy văn phòng của ban giám hiệu cũ đã biến mất thay vào đó mở rộng sân vận động ra lớn hơn, bên cạnh dãy phòng trọ cũ biến thành bể bơi, dưới đó là các khu thể thao, thể dục….
     Nhiều và nhiều sự thay đổi mới, lòng tôi rất phấn khởi… Nhưng giật mình,  hóa ra là giấc mơ! Nhưng tại sao giấc mơ không trở thành hiện thực, khi ta thường nói Giáo dục là quốc sách hàng đầu?
  Trong khi ấy,  một trường chuyên là bộ mặt nổi về Giáo dục của tỉnh nhà!



P/s: Đây là phương án tiết kiệm và  thiết thực nhất?

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

SẤM TRƯỜNG

SẤM TRƯỜNG
 
Trâu về mỏi gối, chùn chân
Hưu tăng, lớn bé bội phần luyến thương.
Hô hào khí thế phừng phừng
Cọp khoe nanh vuốt, quần thần phục bên.
Quan to, quan bé được lên 
Băng rôn, kèn, mõ vang rền một phen.
Cọp lùi, mèo nhảy rối ren
Đơn đệ, đào tẩu nhập nhèn từ đây.
Lòng người phe phẩy, cù nhầy
Xì xào, nhí nhố... tội thay lũ trò.
Giải lớn, giải nhỏ, giải to
Dòm qua, ngó lại so đo rũ buồn.
Trôi qua rồng lượn, rắn trườn
Ẽo đi, uỗn lại vẫn chường …tưng tưng.
Ba chìm, bảy nổi lừng khừng
Vờ cười, giả nhận, rưng rưng nổi niềm.
Cảnh chiều trái khoáy chưa im 
Những bao trắc ẩn, áo xiêm rã rời.
Châu ra, bỗng chốc ngất trời
Nhân hòa, địa lợi ,thiên thời bày ra.
Dù cho mã đáo đi qua
Dù cho dũng mạnh chưa là thành công.
Dụng người, thân thiện , dốc lòng
Khiêm nhường, cầu thị mới mong yên trường.
Xem bài liên quan
Quan tâm của thầy chủ nhiểm?
THI ĐUA
Một cổ hai tròng
GIAO LUU, GẶP GỠ ĐẦU NĂM.
..Đề văn hay?
Bầu Hiệu trưởng?

THI ĐUA VÀ MẶT TRÁI CỦA CƠ CHẾ XIN CHO


    Trường tôi,  mỗi năm cứ vào dịp 15/10,  năm nào cũng vậy đều tổ chức Hội nghị công nhân viên chức….Như thông lệ , thầy này đọc xong bản tổng kết những cái được, cái mất trong năm qua thì tiếp theo cô kia đọc bản phương hướng dạy và học trong năm tới. Rồi chỉ tiêu này, chỉ tiêu nọ , biện pháp nọ biện pháp kia, khắc phục, chấn chỉnh, phấn đấu, đăng kí này nọ năm nào cũng như năm nào.
    Đến phần góp ý kiến , không bao giờ tránh khỏi những ý kiến nẩy lửa về bức xúc thi đua…Ai cũng biết mục đích thi đua để làm gì, mặt tốt nó như thế nào ; nhưng cái chi cũng có hai mặt của nó, mặt được và mặt chưa được, như thuốc bổ không dùng đúng cách thì không tránh khỏi tác hại ngược lại.
    Chiều nay đi họp về, thằng tui này lấy những điều suy tư của mình bấy lâu ( ở bên này) chép qua đây, đọc lại , tự suy ngẫm . Ai cũng biết,  nếu tôn trọng sự khác biệt của mỗi người thì mới tìm ra được ngóc ngách vấn đề, còn chấp nhận quan niệm phụ thuộc, nô lệ ắt sẽ kìm hãm sự  phát triển, tiến bộ, ….Bài viết này tôi muốn nói lên mặt trái của  việc thi đua trong cơ chế xin cho của ta hiện nay chứ không phải  nói riêng gì ở trường tôi . 
    Câu đầu tiên mình ngẫm nghĩ về việc thi đua nằm dưới một cơ chế ( có đầy mặt trái) , đó là cơ chế XIN, CHO
.Muốn cuối năm đạt danh hiệu chiến sĩ thi đua, được cấp này cấp nọ khen thưởng...  đầu năm phải đăng kí ?
Đúng! Cơ chế xin cho mà . Khen thưởng mà nằm trong cơ chế xin cho mặt trái của nó vô tình làm thui chột người có lòng tự trọng, dung dưỡng kẻ cơ hội, nịnh bợ.
    Chứng minh điều này trên mạng có đầy, không nói ra đây nữa. Tôi xin dẫn chứng cụ thể một ví dụ ở chung quanh tôi. Nhiều lần ngồi tán ngẫu với bạn bè, phụ huynh và cả học sinh,  tôi đã làm một cuộc khảo sát nho nhỏ, nêu ra một vấn đề: “Bạn thấy thầy T có xứng đáng là nhà giáo ưu tú không?” gần như hơn 90% đều trả lời  “ Tốt quá đi chứ”…Tốt quá đi chứ, nhưng tại sao không xét thầy được nhận danh hiệu đó , thì gần như 90% ấy lắt đầu bảo không được vì không đúng thủ tục. Cái thủ tục ở đây là cơ chế xin cho, nghĩa là đầu năm học phải XIN, mỹ từ nôm na cái gọi là đăng kí thi đua…và phải liên tục mấy năm liền là chiến sỹ này chiến sỹ nọ. Tôi biết có một số người tôi quen có lòng tự trọng cao họ không mặn mà gì lắm cái kiểu này.
      Hình như trên thế giới, nơi nào muốn tìm ra những nhân tài họ đều lập ra một cái ban . gọi là ban THEO DÕI để phát hiện ra người tài , kịp thời khen thưởng nhằm động viên, khuyến khích , cổ vũ chính người tài đó, nên thậm chí chính người được nhận giải thưởng lại không ngờ  mình được giải, được khen thưởng. Hình thức cổ vũ này khác xa với cơ chế một bên là viết đơn XIN và có người CHO, chỉ làm tăng thêm độc quyền uy cho người cho và xem như người xin trở thành người bị phụ thuôc,…Tôi nghĩ những tiêu cực, sự tha hóa về đạo đức xã hội hiện nay có một phần đóng góp không nhỏ về sự cơ chế xin cho xét thi đua này.
Từ ấy mà tôi có suy tư câu thứ hai
Cuối năm muốn công nhận kết quả sáng kiến kinh nghiệm hay  công trình nghiên cứu gì đó,  đầu năm phải có đăng kí ?
Vâng! Dù cho  E-di-Xơn có sống lại ở đây, ông ta chỉ  đạt danh hiệu Tiên tiến là cùng laughing
    Thật tình là không mỉa mai chút nào. Giả sử ( chắc đã có)  một người nào đó đã có ý tưởng hay, mới lạ , một sáng kiến sáng chế nào đó đưa lên,  nhưng ban xét thi đua lại …hất ra rìa với một câu phán: “Tại sao đầu năm không đăng kí!”...Đấy! Bóp chết từ trong trứng nước là ở chỗ này! Nhà sáng chế Ê- Đi Xơn có sống lại cũng  bằng thừa. Có ai muốn để cứu người gặp nạn là phải đăng ký trước đó.
    Về việc đăng kí trước , phần dở của nó quá nhiêu khê!...Nhiêu khê nhất là bị lợi dụng. Chưa nói về tiêu cực trao đổi mua bán ở đây,  tôi chỉ nói về sự lợi dụng của người ban cho mà cái cơ chế vô hình dung trao cho họ quyền sinh sát…Đơn cử như thế này, một sáng kiến nào đó hay, tốt nhưng lỡ đầu năm chưa kịp đăng kí thì cuối năm dược xét hay không thì nhờ sự thương hay ghét của tập người xét duyệt, vì họ dựa vào  bảo kiếm cơ chế mà áp dụng cho từng người theo cái kiểu cứng nhắc hay xuê xoa , được hay không được đều phát ra từ họ cái gọi là “linh động” hay đổ lỗi cho “qui chế” cũng đều là của họ cả.
    Năm ngoái, trường tôi bị cắt thi đua của một số người vì bị liệt vào viết đề tài nghiên cứu khoa học không đúng hình thức theo yêu cầu của Sở. Thế nào là đề tài nghiên cứu khoa học,  và hình thức trình bày như thế nào để cho đúng nhất đặc thù với từng bộ môn, từng lớp dạy, từng đối tượng cho việc dạy và học thiết thực và hiệu quả nhất?...Nhiều thầy, cô  mấy năm sưu tầm, rút ra từ kinh nghiệm để viết một đề tài với mục đích để bồi dưỡng dạy  lớp chuyên, nhưng khi đưa đề tài đó lên Sở  thì bị cắt tuốt, với lý do không làm đúng mẫu hình thức như qui định,  trong khi cũng chính đề tài đó được đăng bởi các tạp chí Bồi dưỡng học sinh giỏi của tỉnh bạn..Thầy cô ấy chỉ biết cười trừ  và than thở một câu xót:xa ” Mấy năm nay tui nuôi nấng vỗ béo con gà để làm ra món cháo gà cho thật hấp dẫn…không ngờ quan sếp họ bảo tại sao không nấu món chè gà như họ qui định!”.
         Để bộ máy vận hành tốt không phải đặt nặng việc thi đua mà phải trân trọng lòng tự trọng, ý thức tự giác  của mỗi con người và biết ghét, loại bỏ sự dối trá, cơ hội.. Nên nhớ, trong Giáo dục người thầy khó mà tìm được trong lòng dân hai chữ THẦY GIỎI  nhưng không khó lắm để tìm cách nhận được tờ giấy công nhận GIÁO VIÊN GIỎI.

...................................
P/s Khi bài này vừa đưa lên ngoài những còm trên FB và Page tôi cũng đã nhân vài Email của thầy cô ( ngoài trường cũng có) nói về hiện tượng có nhiều nơi thầy , cô không muốn đăng ký thi đua, nhưng vì chỉ tiêu này chỉ tiêu nọ đưa xuống nên bắt buộc phải đăng kí. Tôi xin thưa rằng, còn nhiều chuyện muốn nói lắm, nhưng vì tế nhị, vì sợ thầy cô hiểu lầm này nọ nên không dám nói ra thôi. Mong thầy cô hiểu rằng , tôi chỉ nói về mặt trái của cơ chế xin cho về thi đua chứ không không có mục đích nào khác. Nhắc lại góp ý  trên,  thì chính tổ tôi cũng vậy, năm nào mấy thầy già cũng “ép” mấy thầy cô trẻ đăng ký chiến sỹ này , chiến sỹ nọ , nhưng thầy cô trẻ lại vẫn  tìm cách tránh, vì sợ…ở trên cắt (gọi là không đạt) thì xấu hổ…Còn những  người bị không được tiên tiến thì cảm thấy xấu hổ với đồng nghiệp…Như vậy thi đua cái kiểu như thế có đúng nghĩa không? .Đừng vội qui kết họ sao không ...ra sức thi đua , hay vỗ vờ ,trấn an  họ rằng không có gì xấu hổ trong khi quá đặt nặng,  hay gây sức ép về thi đua như bỏ phiếu xếp loại, theo dõi làm nghi ngờ, đề phòng lẫn nhau ...thật là Cấp trên muốn  có kết quả, nhưng ít lường đến hậu quả.
..............................................
Xem các bài liên quan của trường
 HOT-BOI
Bầu Hiệu trưởng?
Đề văn hay?
Một cổ hai tròng
 GIAO LUU, GẶP GỠ ĐẦU NĂM...