Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017

Tập 2: CHUYỆN TRÒ LÃO THỔ ĐỊA VÀ BỐN THẦY TRÒ ĐƯỜNG TĂNG.


.


Nhắc lại bốn thầy trò Đường Tăng tối hôm ấy phải ngủ tạm ở công viên. Đêm khuya trời chưa sáng hẳn , công viên vắng lặng , bên kia đường chị lao công đang quét rác , tiếng chổi khua vang rột rẹt xao động lòng Tam Tạng . Bỗng nghe văng vẳng tiếng lão thổ địa :
-Dậy mau, bớ Huyền Trang.
Tề Thiên, Bát giới nằm yên mở mắt quan sát. Tam Tạng lôm côm ngồi dậy dáo dác hỏi:
-Ai đó, sao biết tên ta, gọi ta dậy để làm gì?
-Tui là thổ địa ở đây. Gọi các ngài dậy để mách bảo các ngài vài câu chuyện mà tối qua tôi quên nói.
Bát giới cục cựa,ve vẩy hai tai càm ràm:
-Tưởng đâu chuyện gì, trời chưa sáng mà đánh thức người ta dậy.
Thổ địa nghe vậy, hướng mặt về chỗ nằm của Trư Bát Giới nói:
-Sẵn đây mời các thầy chập nữa đi uống cà phê và ăn sáng luôn. Các thầy đi ngang qua đây mà tui nín thinh không mời mọc gì lại khó coi. Không chừng các thầy lên Facebook nói xấu tui nào không hiếu khách này nọ.
Nghe nói ăn sáng Bát Giới tung người ngồi dậy, há mồm ra ngáp một tiếng dài , lấy hai tay vỗ vào bụng bự của mình mấy cái rồi nói:
-Lão thổ địa tốt dữ a.
Tam tạng hỏi:
-Mô phật. Ngài định dạy bảo chúng tôi điều gì?
Lão Thổ địa ra điều bí mật thì thầm bên tai Tam Tạng:
-Xứ này đang thời điểm có chuyện bất lợi cho các thầy. Đêm qua tại đây các thầy gặp toàn " cô hồn các bác" nên không ai để ý sợ các gương mặt của đồ đệ thầy, nhưng ngày hôm nay ra đường tôi mong các thầy giấu cái mặt khỉ mặt heo mặt ếch đi kẻo mang họa. Nhất là mặt của ngài Đại Thánh.
Nghe đến đó, Tề Thiên đứng phắt dậy bước nhanh đến chỗ Thổ Địa cầm lấy tay ông ta lắt lắt hỏi vặn:
- Cớ gì ta phải giấu mặt hả? Nói mau.
Lão Thổ địa sợ sệt nói:
-Đại Thánh bớt nóng, chuyện này dài lắm, tui tóm tắt thế này ngài hiểu. Vừa rồi toà trọng tài Quốc tế PCA gì gì ấy phán quyết về vụ kiện ở Biển Đông không công nhận đường lưỡi bò hay lưỡi trâu gì ấy ở xứ thầy Huyền Trang đây...
Sa Tăng nghe vậy chen vào:
-Ông cứ nói , xứ nào của sư phụ còn xứ nào không phải của tụi tui? Hơn nữa cái lão Ngưu Ma Vương bị Na Tra túm cổ ở Hỏa Diệm Sơn đem về trời nhốt rồi , còn cái lưỡi trâu nào nữa ở đây?
-Sa Ngộ Tịnh không biết đấy thôi, vừa rồi có ông quan xứ này tiết lộ ngài Đại Thánh sinh ra ở Ngũ Hành Sơn Đà Nẵng có đúng vậy không Đại Thánh?.
Tề Thiên nghe vậy thích thú nhảy đổng lên cười khịt khịt:
-Ta do trời đất sinh ra, không ở xứ nào cả. Ai quơ vào nói bậy bạ đấy!.Thôi, ông nói vòng vo quá. Ông nói lẹ coi , tại sao dân xứ này sợ mặt ta?
-Từ từ bình tỉnh tui nói . Thật ra trước đây cái bản mặt Đại Thánh tụi nhỏ xứ này mê lắm, thích hơn hot boy nữa nhờ có ông Lục Lục gì gì ở xứ sư phụ này thủ vai ngài Đại Thánh trên màn bạc ăn khách lắm, hè nào trên TV cũng chiếu lại...
Tề Thiên nghe vậy nổi đóa, hét lên:
- Cha chả, cũng vì con Lục Mỹ Nhĩ Hầu giả dạng ta mà thầy trò ta suýt phải chia tay, bây giờ còn có cái con Lục nào nữa đây?
-Không, ông này chỉ là diễn viên thôi, bốn thầy trò các ngài đều diễn viên đóng vai ...như xem hát kịch các ngài biết đấy mà.
Tam Tạng nghe vậy, bình thản hỏi:
-Nghệ sỹ chứ gì, nhưng liên can gì đến xứ này mà dân thấy chúng tôi phải sợ?
- Không phải sợ các ngài mà họ muốn tẩy chay ông diễn viên ấy lên tiếng ủng hộ đường lưỡi bò nên tui e rằng họ sẽ ghét lây ngài Đại Thánh.
Nghe đến đó Tề Thiên mặt mày nhăn nhó nói:
- Tui hiểu rồi , cái đường lưỡi bò gì gì ấy chắc có nhiều hoang tưởng không rõ ràng , nhập nhằng đúng không? Để khi nào tui lôi Lão Ngưu Ma Vương và Tứ Hải Long Vương hỏi rõ nguồn cơn ra sao. Thôi, tui nghe lời ông chúng tôi sẽ biến thành các sao Hàn Quốc như Xinchohun, Hunchoichut, Xinchutlat để ngài dẫn đi ăn sáng, được chưa....Bát Giới còn ham ngủ, để Bát Giới ở đây giữ hành lý , ta đi.
Bát Giới nghe nói vậy, nhảy dựng lên:
- Đại ca, Đại ca tính gạt đũa đệ hả? Sa đệ mau mau dọn hành lý ta lên đường!
Bỗng nghe tiếng Sa Tăng cất lên đầy hốt hoảng:
- Nguy rồi sư phụ ơi! Hành lý bị mất cắp rồi.
.....................
Chuyện sẽ xảy ra như thế nào mời đọc giả xem tập tiếp theo:
BÁT GIỚI BỊ NGỘ ĐỘC THỨC ĂN.

THẦY TRÒ ĐƯỜNG TĂNG LẠC VÀO CÔNG VIÊN.


.


Nhắc lại bốn thầy trò Đường Tăng vừa dừng chân ở một khu công viên thì trời cũng vừa tối. Đi đường dài mệt mỏi nên bốn thầy trò im lặng không ai nói một lời. Những ngọn đèn treo trên trụ dọi ánh sáng vào công viên có chỗ sáng chỗ mờ làm Tam Tạng rụt rè chân bước dò dẫm thận trọng. Trư Bát Giới nhanh chân bước đến ghế đá còn trống nằm ình ra, gác chéo hai chân nhịp nhịp ra chiều thích thú nói:
-Sư phụ, Đại ca, Sa đệ , lại đây nghỉ đã.
Bỗng nghe có tiếng rên hự hự ở dưới gốc lùm cây bên cạnh. Tam Tạng ngóng một lúc rồi quay qua Tề Thiên nói:
-Ngộ Không, con coi thử có ai gặp nạn mau cứu họ làm phúc, chỗ ấy tối quá thầy không nhìn thấy gì .
Vừa rồi đi trên đường , ánh sáng những ngọn đèn chói mắt làm thiên nhãn của Tề Thiên nổ đom đóm vì ảnh hưởng mấy trăm năm giam cầm trong lò Bát quái của Thái Thượng Lão Quân. Tề Thiên dụi mắt lia lịa , quay qua Trư Bát Giới bảo:
-Bát Giới, mau đến đó xem sao?
Trư Bát Giới miễn cưỡng đứng dậy xách bờ cào lên vừa đi hướng chỗ lùm cây vừa càm ràm.
Đến nơi , quay lại Bát Giới cười tủm tỉm vẩy tay gọi Sa Tăng: "Sa Đệ , Sa Đệ". Sa Tăng thận trọng mang cây bảo trượng đến chỗ Trư Bát Giới chỉ, Sa Tăng thấy hai cặp nam nữ ôm nhau lăn lộn hì hục, tiếng người nữ rên như khóc. Sa Tăng thấy vậy lùi lại từng bước đến nói nhỏ vào tai Tam Tạng:
-Hung kiết dữ a, bạch sư phụ, một thằng vũ phu đang đàn áp một nữ nhi.
Tam Tạng nóng lòng định bước đến xem sao thì gót giày hình như bị vướng cái gì, Tam tạng cúi xuống rút từ bàn chân mình ra một ống tiêm chích còn dấu máu. Sa Tăng thấy vậy nói khẽ:
- Đây là một phi tiêu còn đọng máu, ắt có một mạng người đâu đây. Sư phụ cẩn thận. Đại ca, Đại ca mau giúp sư phụ.
Một đôi nam nữ đi ngang qua nghe thấy vậy cười ha hả :"Các vị hòa thượng ngố ". Biết bị cợt nhã , Sa Tăng tức giận hét lên : " Thằng oắt con kia, không thấy xâu chuỗi đầu lâu trên cổ ta hả?" . Nghe vậy đôi nam nữ cười ré lên " Sợ cái con khỉ khô , trên mạng chơi game tụi tui thấy hoài". Nghe hai từ khỉ khô Tề Thiên điên tiết hai tay cào cấu vào mặt thở ra khẹt khẹt, giơ cây thiết bảng lên định cho đôi nam nữ kia một gậy, nhưng kịp dừng lại khi nghe tiếng Tam Tạng can ngăn : " Ngộ Không , chế manh động!. Nam mô a di Đà phật".
Lúc này cũng tại nơi lùm cây Bát Giới đứng ngơ ra nhìn đôi nam nữ đang lăn lộn. Tự nhiên nhớ lúc làm rể tại Hoa Trang nhà lão Cao, Bát Giới nghĩ đến đó cười khịt khịt, vô tình để lộ ra tiếng to làm đôi nam nữ giật mình. Người con trai thấy vậy lấy đá ném túi bụi vào chỗ nấp của Bát Giới, Lão Trư hoảng hốt nhảy cà tưng cà tưng đến chỗ ba thầy trò đang chờ, Sa Tăng hỏi:
- Sao rồi nhị ca, Có án mạng xảy ra không?
- Xảy cái con khỉ...à không, Tụi nó không sợ cái mặt heo của ta như các chỗ khác , không biết đây là xứ nào?
Nghe vậy Tôn Ngộ Không dựng cây thiết bảng xuống đất dộng dộng mấy cái, một luồng khói trắng từ dưới đất bay lên hiện ra lão Thổ địa lùn tịt đứng chờ lệnh. Đồng thời bỗng đâu có bốn cô gái ăn mặc nghèo nàn trống trước hở sau , mặt mày son phấn, mùi hương nồng nặc xuất hiện , họ lần lượt nhìn bốn vị đường tăng rồi cùng hỏi " Đi không anh?". Tam Tạng thấy các nàng ăn mặc như vậy nghĩ chắc nghèo khổ nên động lòng trắc ẩn , dù trong lòng có chút thẹn thùng, Trư Bát Giới thích thú ra mặt hỏi"Đi đâu hả các vị cô nương? " . Các nàng đấm lưng nhau cười khúc khích " Dạ , đi tàu nhanh ạ ". Lão Thổ địa đứng lâu chờ lệnh Tề Thiên không thấy ai hỏi gì quay qua Tam Tạng nói: " Các vị hoà thượng cẩn thận , chỗ này lợi hại hơn Động Bàn Tơ của bảy con nhện thành tinh đấy ". Nghe nói vậy các nàng nhìn Thổ địa xí một cái rồi bỏ đi, Trư Bát Giới nhìn theo nước dãi trong mồm tuôn ra xối xả.
Tề Thiên nhìn Thổ địa rồi lên tiếng hỏi ở đây là đâu mà con người không còn sợ cái mặt quỉ của Sa Tăng, mặt khỉ mặt heo của các lão, rồi thuật lại tất cả những gì vừa mới xảy ra, nghe xong lão thổ địa sụt sùi nhìn Tam Tạng nói:
-Thưa trưởng lão, xứ này rất lạ , cái mà ngài vừa giẫm chân lên gọi là kim tiêm chích xì ke ma túy đấy ạ , nó độc hơn nhiều các loại phi tiêu. Còn đôi nam nữ ôm nhau, ở đây họ gọi là sex , còn nhìn như lão hoà thượng này họ gọi là xem phim con heo.
Bát Giới nghe vậy cục tức chặn nghẹn đến cổ, quát:
-Cha, chả ! Ông bảo ta con heo nhìn trộm hả?
Thổ địa sợ hãi:
-Thiên Bồng nguyên soái bớt giận, đúng là họ nói vậy, chứ tôi không biết tại sao, không xúc phạm gì ông đâu.
Tam Tạng nghe vậy can ngăn:
- Ta biết rồi, Thổ địa cũng có lỗi đấy, đứng trước mặt Bát Giới đồ đệ của ta thay vì ông nói xem phim con heo nên nói là xem phim con lợn nha.
Thổ địa biết lỗi dạ dạ vâng vâng .Tề Thiên nghe vậy hỏi:
- Có cách nào làm cho tụi nó sợ không?
Lão Thổ địa nói " Bẩm có , có , các vị nên đọc hai chữ thần chú như thế này thế này là tụi nó sợ ". Tề thiên nóng nảy quát :
-Thần chú như thế nào ông cứ vòng vo mãi, không bẩm thưa gì ráo trọi, nói mau , hai chữ thần chú ấy là gì?
- Phản động!
Nói vừa dứt , chưa kịp nói lời từ giã thổ địa độn thổ cái phụp , mất tăm, Tề Thiên thất kinh phi thân cái vèo lên cành cây nhìn xuống kêu khẹt khẹt, Bát Giới cắm đầu xuống đất chổng hai mông lên trời rống éc éc, Sa Tăng quị xuống đất giơ hai tay ngước mặt lên trời kêu ột ột , Bạch Mã dậm chân xuống đất hí lên một tiếng, Tam Tạng bình thản chắp hai tay, nhắm mắt miệng lẩm nhẩm đọc kinh:
- Nam mô A di Đà phật.
.......................
Chuyện sẽ còn xảy ra như thế nào mời đọc giả xem tiếp phần sau:GẶP NẠN Ở ĐỘNG BIA ÔM

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

TÌM NGƯỜI THÂN


       Tui công nhận Fay búc hay thiệt, có thằng bạn tưởng đâu nó đã chết tiệt ở xứ khỉ ho cò gáy nào rồi, thế mà chơi FB tình cờ lại gặp nó. Nghe nói có trường hợp hai người ở cùng một khu phố,  có ngày muốn đụng nhau đôi ba lần nhưng chưa bao giờ quen  nói chuyện với nhau , thế mà hẹn hò chát chit búa xua nhau trên mạng mới chết .
     Hay như vậy, nên tui mới viết cái stt này mong tìm lại được người thân cách đây đã lâu lắt, lâu lơ , hy vọng người ấy tình cờ đọc bài này và cái ảnh  avatar của tui bên cạnh mong người ấy sẽ nhận ra.
      Đó là thời kỳ sinh viên, thời ăn cơm có “bánh xe lịch sử “ và chan “nước mắm đại dương”. Sinh viên lúc ấy hầu như ở trong ký túc xá, chuyện yêu đương lúc đó “tình phí” không cao lắm như bây giờ, nhưng tình trạng nấu cơm chung cải thiện bữa ăn thì đã có , lúc ấy chỉ có biết nếm  mặn hay nhạt cho vừa bao tử thôi chứ không  phải như bây giờ.
      Tui con nhà nghèo,tư ti mặc cảm số phận hẩm hiu nên không dám yêu đương, học thì lèn phèn không chăm lắm, nhưng thích đọc sách báo thơ văn, mặc dù tui mang cái mác Sinh viên Toán.
      Tui thường lên thư viện của trường để tìm những quyển sách như “Ruồi Trâu”, “Thép đã tôi rồi thế đấy” …đọc để lên tinh thần chiến đấu chống chọi cái đói , và để đợi tiếng kẻng báo cơm.
     Cứ như vậy, trời xui  đất khiến nhiều hôm ở thư viện tui được  ngồi đối diện với một cô nàng khác khoa . Cô này nổi tiếng đẹp rực rỡ, hút hồn, nhưng lại lém và đanh đá.  Nghe nói có những anh chàng hào hoa phong nhã , đẹp trai  ga lăng hết cỡ mà nàng cũng cho ra rìa . Cù lần, nhát cáy như tui có mà mơ đụng được nàng.
     Nhưng trời ạ, thế mà tui  được  đụng! Trước khi đụng như thế nào, tui xin giải thích cái bàn chúng tôi ngồi như thế nào đã nhé. Thư viện lúc ấy, gọi là thư viện của trường Đại học nhưng nó còn nghèo nàn hơn cái lớp học ngày nay. Để dễ hình dung cái nghèo, bạn trẻ hãy tưởng  tượng lúc ấy  xe đò còn chạy bằng than củi xục xịch , xục xịch khói đen kịt cả bãi xe, đừng hiểu lầm nó rơi vào thế kỷ 18 nhé, mới đây thôi , thời kỳ bao cấp đấy! Mới , nhưng thời gian đó cũng đủ để cho thằng  Nhật, thằng  Hàn làm cái việc mà không Nước nào dám khinh nó. Quay lại chuyện cái bàn, nó rộng hơn  bàn học sinh ngày nay một tí, ngồi đối diện nhau vẫn nghe hơi thở, nghe tim đập .
       Một bữa nọ, dưới gầm bàn  chân  tui vô tình đụng chân của nàng, như luồn điện xẹt qua,  giật mình tui rút chân lại nhanh hơn sao băng xẹt, nhưng môi nàng cười chúm chím. Hơn một phút sau  như trong mơ,  bỗng nhiên chân nàng lại tìm đến chân tui ( chắc bạn không tin?) Tui muốn rút, nhưng chân tui tự nhiên đâm ra lì không chịu nghe , cứ để yên,  và mặt tui như đơ ra đang lên đồng. Hồi lâu nàng cũng tự động rút chân mình  kèm theo nụ cười chum chím làm tui  ngất ngây lên mây như con gà Tây.
    Cứ thế , cứ thế ngày nào tui cũng lên thư viện, ngày nào cũng ngồi vị trí đối diện như vậy chỉ có khác nhau cái bàn.  Hình như chân cũng biết ghiền hơi lạ, nó cứ tự đi tìm chân , ấm ấm mát mát…. À quên ,tui xin tả lại cảnh  chân này tìm chân nọ như thế nào hén .  Ngày ấy hình như tất cả sinh viên đều mang dép Lào, hoặc dép nhựa tái sinh, còn nữ thì luôn mang dép nhựa rồi, vì dép Lào cái đế không cao, ngược lại mấy nàng lại  ưa cao mà lại.  Đơn giản , chân tự rời bỏ dép chúng nó mò mẫm tìm nhau , thế thôi, đừng tò mò tưởng tượng gì nữa thêm cho rách việc.
     Vui nhiều,  nhưng đau  cũng không ít, không biết tại sao cứ mỗi lần ở thư viện nàng thường  chum chím cười,  nhưng khi gặp  ở dãy hành lang lớp học, hay đụng nhau dưới bếp ăn mặt nàng cứ lạnh như tiền như chưa hề có cuộc …đụng nhau .
     Rồi cái chi cũng có hồi kết thúc, một kết thúc buồn da diết khó tả,  Vào một buổi chiều tối thứ 7 hẹn hò , tui thấy nàng đang ôm eo ếch một gã trai , to lớn trên một chiếc xe Hon Đa 67  chạy thả vào mặt tui một chùm khói đen kịt và kèm theo đó là tiếng cười giòn giã  của nàng. Bắt đầu từ ngày ấy tui không lên thư viên nữa , tui đã bừng tỉnh ,  mình chỉ là một con chuột nhắt  gan để nàng vồ vập, đùa cợt trong những lúc no nê.
      Nhưng tui vẫn  dấu cất đôi dép Lào ấy suốt những năm còn lại đến ngày lấy vợ. Ngày lấy vợ là ngày tui lôi nó ra đốt. Đốt nó như tui đã đốt những quyển sách  học làm người, quyển tự điển  học tiếng Anh quí giá trong những ngày mới giải phóng theo tiếng gọi  hừng hực cách mạng . vì trong tuổi thơ và mãi đến bấy giờ tui chưa phân biệt được thế nào là văn hóa phẩm đồi trụy.

PS/ Bài này tui có tag lên tường vài người mà tui hy vọng nơi đó nàng ấy có lẽ sẽ ghé qua, mong các bạn thông cảm. Tui rất biết khi tag lên tường nhà người ta đôi khi xem như dán bậy những câu:  Khoan cắt bê tông, hay rút hầm cầu vào tường nhà ông hàng xóm vậy he he he.
Dấu X đỏ là thằng tuiDấu X đỏ là thằng tui

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

CON HÂM

( Viết về chị nhân ngày  8/3)
       Người ta hay nói sau lưng chị như vậy: Con Hâm. Đó là một người có những câu nói , cử chỉ hay hành động khác nhiều với những người sống chung quanh mình. 
Ảnh minh họaẢnh minh họa Nhưng vóc dáng chị thì không khác gì với mọi người. Trông chị nhỏ nhắn nhưng lanh lẹ, nước da ngâm đen , gương mặt đầy nghị lực với đôi mắt to sắc sảo , tóc lúc nào cũng cắt ngắn ép vào gáy cổ thon dài .Một nét dịu dàng, duyên dáng và phúc hậu của người phụ nữ
      Nghe nói chị mang  danh Con Hâm từ thời kỳ chị là con gái, thời kỳ bao cấp xếp hàng, lúc ấy chị là một cô y tá mới ra trường.
      Một buổi sáng,  chị trực ban để khám bệnh, các bệnh nhân phải xếp hàng để lấy số thứ tự. Nhưng một người đàn ông từ hàng dưới bỗng nhiên lách qua dãy xếp hàng lướt tới hàng đầu  không để ý tới bao nhiêu con mắt nhìn  ngạc nhiên, bức xúc và lẫn ngờ vực. Nghe tiếng ồn ào phản đối, chị nhìn người đàn ông ấy một lúc rồi cũng nhận ra người quen, nhưng chị vẫn nhỏ nhẹ:” Bác xuống phía dưới xếp hàng lấy số thứ tự đi bác!. Có nhiều tiếng hưởng ứng cùng chị, xì xầm, to nhỏ. Không biết nghĩ như thế nào người đàn ông đó im lặng rồi  bỏ đi,  để lại những tiếng thở dài: “ Ông ấy là phó chủ nhiệm đấy!”, “ Phó thì phó cũng phải xếp hang như mọi người chứ!”. 
    Chị vẫn im lặng làm cái phận sự của mình , khoảng chừng 10 phút sau thì ông ta đã đứng sau lưng chị với vị sếp của chị, sếp kéo chị ra, nói nhỏ:” Cháu không biết bác này sao?”“ Chị tự tin nói : "Dạ biết chứ, Bác chủ nhiệm “ Ông sếp nói như chỉ thị: “ Ưu tiên cho bác ấy đi!Cháu lấy số ngay bây giờ cho bác ấy đi!
     Chuyện chỉ có thế,  và những chuyện na ná như vậy  lập đi lập lại đã biến chị  thành CON HÂM  Trong khi ấy mọi người luôn ca ngợi bình phẩm loại người như bác chủ nhiệm kia là ông quan lịch  lãm, không ồn ào ra vẻ quyền hành trước đám đông, họ khen ông ta bao nhiêu họ chê chị bấy nhiêu. Có người còn dè biểu sau lưng chị: Hâm mới dám làm như vậy, bình thường ai làm vậy!”.
      Sau này nhắc đến chuyện ấy, chị buồn buồn nói:” Hiện nay ngành y của chị mang tiếng nhiều tiêu cực, trong ấy cũng có một phần mất công bằng mà ra” Tôi hỏi xoáy chị Ai tạo ra sự mất công bằng vậy chị?”
Chị đáp nhanh,bất ngờ:” Ngày trước đổi mới bao cấp, chỉ có đổi mới về kinh tế, nếu đổi mới luôn cách quan niệm về giá trị của con người thì hay biết chừng nào!”.
            Hôm nay, gần  đến ngày  mùng 8 tháng 3 nhà nhà dùng những mỹ từ tốt đẹp , không ít những lời có  cánh bay bỗng viết những án văn hay,  bài thơ đẹp để ca ngợi những chị em phụ nữ.  Còn tôi,  sống trong xã hội  ngày nay có nhiều cái chụp giựt như chụp giựt trong các lễ hội tết vừa qua, một xã hội đạo đức và giá trị thực của con người có lúc, có nơi như bị đánh tráo mà nói với chị rằng  : Chị hâm thật, cũng giống như cái hâm của tôi ngày hôm nay viết về chị cho ngày 8/3 không giống một ai trong lúc này.


Lưu trữ Bài viết từ https://www.facebook.com/notes/laisac-lvc/

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

ĐỜI TUI SAO CỨ ĐEN THUI?

Chiều nay, có một người bạn gái thuở học trò add bạn, như thói quen trước khi “chấp nhận” mình lướt qua xem thử quen hay lạ. Ô! Tự dưng tim đập thình thịch, thình thịch, mắt cứ nhìn chòng chọc cái ảnh avatar lúc nhỏ của người bạn gái thuở nào mà lâu lắm rồi chưa gặp. Đúng là nàng, cái ảnh này hồi nhỏ đã làm mình hồi hộp, hồi hộp gấp triệu lần như chiều nay. Thế là mình bấm “chấp nhận”, một lời nhắn nhảy phóc vào máy “ Q đây!”… Một buổi chiều đầy sung sướng và hạnh phúc vì được tâm sự với nàng. Thế là những điều chất chứa ấm ức bấy lâu mà nàng đã từ chối tình yêu của thằng tui biến nó thành âm thầm đơn phương từ cái tuổi học trò xa xưa chiều nay có dịp tuôn ra xối xả . Mình cứ nhắc bao nhiêu kỷ niệm, nàng cứ trả lời bấy câu” Lúc ấy Q còn bé “.. Cuối cùng , nàng cho mình số điện thoại rồi nói bye bye để nấu cơm cho chồng ! Từ lúc ấy mình cứ thơ thẩn mãi cho đến lúc vừa rồi, khi bước chân lên cầu thang vẫn cứ nhìn chầm chập vào cái điện thoại có ảnh avatar của nàng… Không biết hồi hộp như thế nào, tim thình thịch ra sao mà bước chân mình bị hụt trên nấc cầu thang, mình té lăn quay, ơn trời những miếng võ học lén ngày xưa nó tự phản xạ nên lết được tới bàn máy này để gõ cốc cốc:: ĐỜI TUI SAO CỨ ĐEN THUI?

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

DẠI KHÔN

 Lúc nãy, dạo trên mạng bắt gặp bài thơ DẠI KHÔN của cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm viết vào thế kỷ 16, đọc sao như cụ vừa viết cho hôm nay.
    Lúc nhỏ,  thời  học sinh ,rồi lớn lên  mình đã đọc qua lại nhiều lần mỗi lần có cách hiểu khác nhau, thế mới lạ!
   Bây giờ tuổi cũng lớn, đời có khác. Kẻ hậu sinh này tự nhiên bắt chước nhái theo chữ của cụ họa vài dòng theo cái vần điệu thời a còng, mong cụ đừng hiện về bóp cổ kẻ thất phu.

Ở đời có dại mới nên khôn
Chớ dại ngu si, chớ quá khôn
Khôn được ích mình đừng để dại
Dại thì giữ phận, chớ tranh khôn
Khôn mà hiểm độc là khôn dại
Dại ấy hiền lành, ấy dại khôn
Chớ cậy mình khôn cười kẻ dại
Gặp thời dại cũng hoá nên khôn.
                                                    Nguyễn Bỉnh Khiêm ( thế kỷ 16)


Dại khôn, khôn dại ai dại khôn
Thế sự xoay quần cái dại khôn?
Lèo lách, léo lận  khôn hay dại
Thẳng thắn, thật thà dại có khôn?
Giả câm,  vờ điếc khôn ra dại
Mẹo quỉ, chước ma dại tỏ khôn?
Đời nay, lẫn lộn khôn với dại.
Chừng nào thấy dại để ló khôn?
                                                        Laisac

(Chép lại từ //www.facebook.com/lvc.laisac )

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

LỖI TẠI THẦY?

 ( Chỉ là chém gió mua vui)
    
    Có nhiều lần đang giảng bài,  thấy có em học sinh lúi cúi đang đọc ghi chép cái gì ấy mà không chịu lắng nghe thầy giảng, tui xuống hỏi “ Em đọc cái gì đó?“  Em vội vàng nhét “vật chứng” vào trong hộc bàn rồi trả lời tỉnh veo :” Đâu có đọc gì đâu thầy”. Tui thuyết phục để em lôi “ vật chứng “ ra, hóa ra là quyển sách hay tập vở em  chuẩn bị đối phó cho tiết học sau.
 Có nhiều lần đang giảng bài, bỗng dưng có em  ôm bụng  xin ra về sớm , tui nghĩ em bị đau bụng, nên hỏi trước khi em xin phép “ Em xin về? “. Em nhăn nhó ” Dạ ,em đâu đầu quá!”
    Có lần vào lớp  dạy được 5 phút ,  có em lững thững bước vào lớp, tui hỏi “ Sao em đi trễ?” , em trả lời hơn cả thuộc bài” Xe  đạp em bị xích hư dọc đường, em sửa không được ạ”. Em xuống chỗ ngồi với bàn tay thon thả, sạch bóng!
   Có nhiều lần và rất,  rất nhiều lần trong giờ kiểm tra tui thấy có cô cậu quay qua nhìn bài của bạn, tui nhắc tên , em nói tỉnh veo ” Đâu có thầy”
…. Đó là chuyện thường ngày của các học sinh ngày nay, như BÌNH THƯỜNG với mọi chuyện BÌNH THƯỜNG, DỐI KHÔNG NGƯỢNG .  
    Nếu tui viết tiếp “ -là tui đã  trừng phạt các em ấy đích đáng như thế nào” Có lẽ, sẽ có bạn đọc bảo tui là ông thầy khắt khe và bao che bằng câu Nhứt quỉ nhì ma thứ ba học trò  mà thầy….
……Thực tình,  tui chưa trừng phạt một em nào trong những trường hợp ấy, nhưng tui là một thầy giáo đã , đang và có lẽ sẽ gián tiếp đóng góp cho sự DỐI TRÁ ngày nay. Dối đến nổi trơ trẽn đánh mất tính TỰ TRỌNG của mình. Dối đến nỗi hèn nhát mất đi lòng DŨNG CẢM, không dám chịu nhận lỗi, nhận trách nhiệm mình gây ra. Dối đến nỗi tìm mọi trò để ăn cắp  tiền thuế của dân không biết xấu hổ. Dối đến nổi trở thành hèn hạ, luồn cúi nhưng giỏi hung hăng ăn hiếp kẻ thế cô.
………………………………..
PS: Đừng hiểu lầm thằng tui này nói ám chỉ với một học trò  cụ thể nào của trường tui. Tui không bao giờ cho phép mình nhỏ mọn như vậy he he he he 
(Chép lại từ bên nhà facebook )

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

XUẤT KHẨU CÔ DÂU

     Mỗi lần đọc đâu đó cụm từ “ Xuất khẩu cô dâu”, bản thân tui ,một người đàn ông lớn tuổi cảm thấy như mình bị xúc phạm. Sọt lên gú gồ Bấm vào link thấy báo chí , blog viết cụm từ này khá nhiều., buồn!
   Ảnh minh họaẢnh minh họa  .
    Cũng giống như cụm từ "Xuất khẩu Lao động" thằng tui này tra từ điển để hiểu rõ tữ XUẤT KHẨU là gì? Còn có nghĩa là XUẤT CẢNG, tức là xuất hàng hóa hay dịch vụ trong nước ra nước ngoài. SỨC LAO ĐỘNG của con người có phải hàng hóa không?.  Tui  nghĩ thiển cận xuất khẩu là xuất đi máy móc, linh kiện hay lúa gạo,thực phẩm, gia súc  … . Lẽ nào xuất khẩu lao động như xuất  hàng hóa như trên? ! Tui nghĩ ,  nếu thay cụm từ ấy là “ Đi làm thuê , làm mướn ở nước ngoài” hay “ làm Osin nước ngoài” còn có ..tính con người hơn là Xuất khẩu lao động!. Tại sao không gọi  “ ĐI LAO ĐỘNG NƯỚC NGOÀI”,  sợ trùng hợp với làm việc của các chuyên gia, đi công tác …chăng?
        Ngày nay lại rộ cụm từ “ XUẤT KHẨU CÔ DÂU” , nỗi buồn đau đáu, nhức nhối! . Lẽ nào Cô Dâu thuộc dạng hàng hóa hay dịch vụ trong phạm vi về lý luận thương mại quốc tế??
       Tại sao không gọi là:” ĐI LẤY CHỒNG NƯỚC NGOÀI” … e rằng đụng hàng với các cô, các bà giàu có lấy chồng ngoại quốc chăng, nên có bài thơ, bài hát … Em lấy chồng xa, ru buồn ….
     Những cụm từ XUẤTKHẨU LAO ĐỘNG, XUẤT KHẨU CÔ DÂU  như có sự phân biệt tầng lớp, phân biệt đối xử? và tại sao mình không NHẬP mà chỉ có XUẤT ?

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

ĐÁM CƯỚI NHÀ HÀNG, NGÀY NAY





( Chỉ là chém gió mua dzui....)
…..
Ảnh minh họaẢnh minh họa  Ngày nay, đi dự đám cưới tại nhà hàng có những cái vui và hay.
Quí bà, quí cô có dịp chưng diện hơn,  vì ở cơ quan, công ty bắt buộc mặc đồng phục nên ai cũng như ai ,  ở trường làm cô giáo cứ cái áo dài làm ra vẻ nết na, mẫu mực... chán!,  nội trợ ở nhà chỉ có bộ bà ba được chỉ xẻ chưa tới ngang rún   . Còn được đi dự đám cưới thì nào là đầm ngắn, cái ví xách tay hàng hiệu  cho nó điệu… Sướng nhất,  thời gian theo giấy mời đến lúc nhập tiệc kéo dài lê thê, tha hồ mà tám
   Khi bắt đầu nhập tiệc, trên sân khấu đại diện nhà cô dâu, chú rể dõng dạt kính thưa, nào là cảm ơn đoàn thể, cảm ơn ủy ban, chủ tịch này nọ …thậm chí còn có thưa đồng chí, đồng bào nữa….
  Tới màn nâng ly khai tiệc ,  nếu được ngồi  cùng mâm  toàn các ông nhà mình thì chém sạch, quét sạch, thậm chí nếu có còn dư bỏ vào bịch ni lông mang về để cho con cún biết đặc sản xôi hấp thịt của cửa hàng A, bánh hỏi thịt quay của cửa hàng B…
  Xui xẻo nếu bị ngồi cùng  mâm có ông quan lớn thì có nước về nhà …lục cơm nguội. Tại sao à? – vì  khi ấy có nhiều người ở bàn khác đến cụng ly với quan sếp, nếu quan  lịch sự đứng lên thì cả bàn cũng phải hùa theo đứng dậy cho có cái gọi là tôn trọng cấp trên ( nếu quan sếp là ông lão bình thường chưa chắc ai đứng đậy,  vì "kính lão đắc thọ"  ...xưa rồi?) . Thời gian đứng lên ngồi xuống đã  chiếm hết thời gian …gắp, múc mà lại. . Chưa nói, khi sếp còn xoa xoa hai bàn tay nói:”Mấy bạn cứ tự nhiên nha, tôi kiêng, vì bị Gút, đau quá!”. Đố ai mà dám …gắp lia lịa như gà mổ, vì …coi kỳ lắm!
    Dự đám cưới ngày nay có chuyện chạy sô, ngồi vào mâm một tí có người đã vội đứng dậy, xin ra ngoài để đi dự đám khác… Vắng mặt không được, nếu đám cưới của con quan sếp, đồng nghiệp.
  Có lúc, vào nhà hàng, nếu lơ tơ mơ … đi dự đám cưới lộn chỗ cô dâu chú rể thì toi . Ngồi lâu thấy lạ, phát hiện bị nhầm nhưng  đã muộn vì phong bì chúc mừng đã bỏ lộn vào thùng khác rồi.
  Nghe đồn, có ông ăn chực VIP, ông ta chả có thiệp mời,  chả quen ai hai họ,  cũng chả có phong bì gì tất, chỉ được mặc cái bộ  vía    sang sang tìm đến bàn nào còn trống chỗ ngồi im, lặng lẽ chén no nê…chả ai phát hiện ra.. Nếu ai phát hiện thì kệ, tự nhiên như … mọi người..
      Cứ mỗi lần đi dự đám cưới ở nhà hàng, thấy đoàn ca múa nhạc xập xềnh đưa đón làm tui tủi thút thít cho cái thời bao cấp. Cái thới, trên bàn chỉ  bày ra đĩa thuốc rê , vài viên kẹo. …Hèn chi, hiện nay có nhiều cặp vợ chồng hai hàm răng  trên dưới đều sắp lung lay nhưng cũng cố tổ chức cho được đám cưới bạc, đám cưới vàng cho mình. Ai nói tình yêu chỉ đẹp khi còn dang dở  như mối tình bất tận của Romeo và Juliet hay mối tình Rose và chàng Jack trên chiếc tàu định mệnh Titanic.
Không! Theo tui, những đám cưới bạc, đám cưới vàng ấy mới gọi là lãng mạn, nếu nó đúng là vàng ròng bốn số chín, nếu nó không xảy ra như có một lần thằng bạn tui than thở ”Chết! Tối nay đám cưới vàng của ông già của sếp, mày cho tao vay đi!”. 
    Lúc nào bà xã tui còn nhăn nhó, lúc đó thằng tui còn nghĩ các cặp cưới vàng như là anh hùng trên xa lộ tình yêu.
.........................................
 Chép lại từ nhà Fabook của mình : Facebook.com/LaisacLvc

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

Tếu táo


...................
Luận cái kiểu ba trợn này chả ra cái gì, mong bà con chỉ giáo he he he he